Tôi từng xem công việc như cực hình, chỉ chờ ngày giải thoát bản thân, nhưng một đất nước khó phát triển nếu ai cũng chỉ mong nghỉ hưu sớm.
Người lớn cảm thấy con cháu cứng đầu còn người trẻ lại cảm thấy mình không được lắng nghe trong gia đình.
Những ngày Hà Nội nắng hơn 40 độ C, nhìn người bạn chạy xe ngoài đường 12 tiếng, tôi mới thấy cái giá của nghề shipper, xe ôm công nghệ.
Một bữa cơm trọn vẹn với gia đình gần như là điều xa xỉ vì chồng con không thể đợi tới lúc tôi về nhà để cùng ăn.
Quê tôi có nhiều vườn cây ăn trái tươi xanh. Hai mươi năm trước nếu rảo quanh cả xóm thì không kiếm đâu ra một chiếc máy lạnh nào.
Nhà thông gia có tiệc, ai vào việc nấy còn con gái tôi nằm phòng máy lạnh ngủ hoặc bấm điện thoại.
Họ hàng ở quê thì khuyên 'lá rụng về cội', nhưng vợ chồng tôi lại tìm thấy ba lý do để ở lại Sài Gòn.
Tường nhà bị thấm mốc vì nước điều hòa từ nhà bên cạnh, tôi phải xử lý ra sao?
Điều khiến tôi nuối tiếc nhất là cảm giác bất lực khi nhìn cơ hội trôi qua chỉ vì mình không có điểm tựa tài chính từ bố mẹ.
20 năm đi làm, 10 năm ở vị trí quản lý, tôi gặp không ít 8X, 9X có năng lực, thái độ dưới trung bình, không riêng gì Gen Z.
Thấy tôi mỗi tháng xoay xở tiền trả gốc và lãi để trả số nợ lớn, nhiều người bảo 'tự làm khổ mình'.
Nghỉ hè nhưng các con tôi phải ôn lại kiến thức cũ, học trước một phần chương trình mới, đọc sách, tập thể dục, làm việc nhà cùng ba mẹ.
Ở tuổi 60, tôi nghỉ hưu với đầy đủ nhà cửa, tiền tiết kiệm để dưỡng già, nhưng chẳng thấy vui vì cơ thể rệu rã, kiệt sức, bệnh tật.
Tôi tự hỏi rằng nếu mình đến, mình sẽ ngồi ở đâu, nói chuyện với ai, và quan trọng hơn mình có thực sự thuộc về không khí đó không?
Để con ở nhà một mình thì không yên tâm, thuê người trông trẻ lại tốn kém, vợ chồng tôi nhiều năm gửi con về quê cho ông bà chăm.
Người cha chạy xe ba gác thu gom xà bần xây dựng lãnh công 500 K, rủ đứa con làm chung và trả 200 K nhưng bị từ chối.
Nhiều người bảo tôi: 'Giữ nhiều tiền làm gì, bán nhà to, mua căn chung cư nhỏ mà ở, chia cho các con ít vốn để chúng đỡ vất vả'.
20 tuổi lo học hành, 30 tuổi lo sự nghiệp, 40 tuổi lo gia đình, 50 tuổi lo con cái, cuộc đời tôi giống như một cuộc chạy marathon.