Con mong một lần gia đình mình được đến đây để con có thể giới thiệu mọi người với giáo sư và bác chủ nhà của con. Con luôn cần gia đình và bố yên tâm về mọi việc ở đây, bố nhé!
Điều khiến tôi vui nhất trong khoảng thời gian một mình ở Seoul là kịp trở lại Namsan vào buổi sáng và chào tạm biệt chiếc khóa màu đỏ của mình.
Hàn Quốc yêu dấu sẽ luôn ngự trị trong trái tim, bởi nơi đó tôi không chỉ được tặng tình yêu, mà còn nếm trải đủ vị chua cay mặn ngọt của cuộc đời mình.
Lễ hội ở xứ sở kim chi được tổ chức quanh năm trên khắp cả nước, thu hút rất nhiều du khách quốc tế đến vui chơi và tìm hiểu văn hóa lâu đời của quốc gia này.
Nhiều người tự đi du lịch Hàn Quốc rất lo lắng khi không biết tiếng Hàn, và tôi cũng không là ngoại lệ. Hành trang tiếng Hàn của tôi không ngoài hai chữ “Annyeong haseyo” (Xin chào) và “Gamsa hamnida” (Cảm ơn).
Từ sâu thẳm trong tim, tôi dành lời cảm ơn chân thành nhất đến ngôi trường tôi đang theo học và trường bạn ở Gwangju. Hai trường đã tạo ra những chương trình trao đổi sinh viên thú vị và hơn hết là đã dành cơ hội đó cho tôi.
Tôi có 9 ngày thật quá ngắn để tìm hiểu một đất nước với nền văn hóa 5.000 năm lịch sử. Tuy nhiên, thời gian này tôi đã cảm nhận được những người bạn giàu lòng hiếu khách nơi đây.
Tôi không hề mê tín, nhưng theo năm tháng và những trải nghiệm cuộc sống, càng ngày tôi càng thấy hình như trong đời vẫn luôn có một chữ “duyên”.
Một Hàn Quốc nổi tiếng với những cảnh đẹp, món ăn ngon và rất nhiều bộ phim hay.
Nếu có dịp tôi sẽ quay lại đất nước hiện đại về cơ sở vật chất, mức sống của người dân khá cao mà vẫn giữ vững và phát huy nét đẹp của văn hóa truyền thống.
Tôi không biết bắt đầu nói từ đâu để thể hiện cảm xúc của mình lúc này. Tôi chỉ biết rằng, khi nhắc đến 2 chữ đất nước “Hàn Quốc”, khóe mắt tôi lại cay, trong tôi trào dâng niềm xúc động khó tả.
Nỗi nhớ mẹ, nhớ nhà, nhớ quê hương... đã được một người con xa quê gửi gắm qua những vần thơ chứa chan tình cảm.
Tôi vẫn thường lấy những hồi ức tươi đẹp của quá khứ để từng bước một tiến lên phía trước, để rồi mạnh mẽ bước ra khỏi những ưu phiền, khó khăn.
Tôi yêu đất nước ấy bởi nét riêng, rất mộc mạc của cả con người và văn hóa. Tôi yêu những gì tôi thấy, qua phim ảnh, qua những con người của xứ sở kim chi.
Chuyến đi như một giấc mơ và thỉnh thoảng tôi lại nghĩ “ồ, con bé nhát gan như mình mà dám xuất ngoại đi bụi nữa đấy".
Xứ sở kim chi, nơi chúng tôi có những ân nhân, là nơi tôi luôn hướng về như quê hương thứ hai và cầu nguyện cho sự bình yên, phát triển.
Đêm nay Seoul lung linh đến mức mọi ánh sáng đều nhòe đi trước mắt tôi. Và giữa hàng triệu chiếc khóa được móc vào thành đài quan sát, mãi mãi tôi vẫn sẽ nhận ra ổ khóa tình yêu của chúng tôi.
Dòng nhật ký ghi lại chữ “Duyên” đưa tôi đến xứ sở kim chi xinh đẹp, để giờ đây tôi ngồi kể bạn nghe câu chuyện bốn mùa đã vun đắp nên một tình yêu bất ngờ trong tôi.
Một ngày không xa, tôi sẽ cảm nhận Hàn quốc chân thật nhất bằng chính đôi mắt, bàn tay, hiểu trọn vẹn trí tuệ, tinh thần và cả tình cảm của người dân nơi đây.
Tôi không tài nào diễn tả hết tình yêu và nỗi nhớ ấy bởi chất liệu ngôn từ của mình hạn hẹp đến không sao nói hết. Mọi thứ dẫu đã nhạt nhòa, nhưng làm lòng tôi ấm áp biết bao.
Xứ sở của kim chi có nhiều điều để nói về ẩm thực, văn hóa, cuộc sống và cả lòng tự hào dân tộc của họ. Tôi luôn hy vọng được trở lại đất nước này để tiếp tục khám phá thêm mọi thứ.
Giữa tháng 8, Seoul khô và nóng, cây chưa kịp trở mình thành tầng tầng lớp sắc màu huyền thoại. Tôi đi giữa dòng người, những chàng trai đeo tai nghe nhún nhảy và cô gái mặc quần ngắn, lang thang trên phố tìm một cốc patbingsu.
Có những tháng năm dài qua đi không để lại chút dấu ấn. Cũng có những quãng thời gian tuy ngắn ngủi, nhưng mỗi giờ mỗi phút đều hiện rõ lên trong tâm trí ta. Những kỷ niệm về Hàn Quốc đối với tôi là bao hồi ức không thể nào quên…
Với tôi, nói đến Hàn Quốc chính là nói đến tuổi thơ. Mỗi lần tôi bắt gặp hình ảnh, hay nghe ngóng những gì đến từ đất nước đẹp đẽ này thì cứ y như rằng một chuỗi dòng ký ức ngày còn thơ bé chợt quay về.
Có lẽ ước mơ đến xứ sở kim chi của tôi sẽ còn rất lâu nữa mới thực hiện được. Trước khi đạt được nó, tôi sẽ cố gắng tìm hiểu nhiều hơn về văn hoá đất nước này, để tiếp tục nuôi lớn ước mơ của mình.
Hàn Quốc, ngày ấy... đã thấm thoắt 5 năm. Thời gian trôi nhanh không chờ đợi ai, chỉ có những ký ức đẹp là ở lại mãi trong tôi. Tôi còn nhớ đó là vào tiết trời mùa thu, lần đầu tiên trong đời, tôi được đi nước ngoài.
Cách đây hơn 10 năm, khi dự một cuộc hội thảo ở Seoul, đồng nghiệp Hàn Quốc dẫn chúng tôi thăm các di tích lịch sử và danh lam thắng cảnh. Nhờ chuyến đi, tôi có cơ hội hiểu thêm về đất nước, con người, lịch sử, văn hóa... tại xứ sở này.
Tôi thực sự yêu mến đất nước Hàn Quốc qua bộ phim "Mối tình đầu" bởi vẻ đẹp của thiên nhiên và con người nơi đây. Từ đó, trong tôi luôn ấp ủ một ước mơ sẽ có lần được đặt chân lên đất nước xinh đẹp này.
Đối với mọi người, Seoul ấn tượng và mang một vẻ đẹp vừa cổ kính, lại rất hiện đại, năng động. Còn đối với tôi, Seoul sẽ mãi là thành phố gần gũi, hiền hòa và không bao giờ phai nhạt trong ký ức.