Ở quê tôi, con đỗ đại học là niềm tự hào của cả họ, nhiều nhà bán lúa, bán lợn, vay mượn để con được bước chân vào giảng đường.
Nhiều cử nhân cầm trên tay tấm bằng đại học loại giỏi nhưng thất nghiệp cả năm, trong khi doanh nghiệp trả lương 30-50 triệu 'săn' tài xế container.
Em nhận lời yêu hai tháng thì nói lời chia tay, lý do là không xứng với tôi, sợ tôi sẽ thiệt thòi nhiều vì em còn hai con nhỏ.
Liệu người hướng nội, ít nói như tôi có đang tự làm khó con đường sự nghiệp của mình?
Vợ mắng tôi vô trách nhiệm, kịch liệt phản đối vì lo thu nhập sẽ giảm làm ảnh hưởng đến sinh hoạt của gia đình.
Bố mẹ tôi có một nhà mặt tiền năm tầng, gần 100 phòng trọ cho thuê, nhưng vợ vẫn than khổ vì lương tôi 12 triệu một tháng.
Xét theo tiêu chí đàn ông phải có chí lớn, kiếm thật nhiều tiền, làm trụ cột kinh tế của gia đình, chồng tôi chắc âm điểm.
Nhiều người bạn cùng tuổi liên tục nhảy việc để tìm kiếm cơ hội tăng thu nhập, còn tôi chấp nhận mức lương 15-20 triệu nhưng ổn định.
Thuộc tuýp người thích sự ổn định, chấp nhận mức lương hiện tại nếu công việc vẫn thuận lợi, nên tôi bị bạn bè bỏ xa về thu nhập.
Vợ thường so sánh tôi không bằng những người bạn cùng tuổi nhưng có thu nhập 50-100 triệu mỗi tháng, làm tới chức Trưởng, Phó phòng...
Nhiều ứng viên kỳ vọng mức lương cao dù kinh nghiệm và năng lực hiện tại chẳng tương xứng.
Bạn bè ra trường bỏ nghề vì lương bèo bọt, còn tôi lao vào như thiêu thân, tự nhủ: 'Mình xuất phát điểm bằng 0, có gì mà đòi hỏi?'.
Mất việc vì Covid-19, áp lực tài chính, tương lai mù mịt, tôi cũng có suy nghĩ chuyển sang chạy xe công nghệ, nhưng thật may vì đã không làm.
Một bữa cơm trọn vẹn với gia đình gần như là điều xa xỉ vì chồng con không thể đợi tới lúc tôi về nhà để cùng ăn.
Từng du học và làm việc tại Singapore và Đài Loan nhưng đến khi về Việt Nam tôi vẫn phải bắt đầu lại từ vị trí lễ tân khách sạn.
Bằng ngoại nhưng lương nội, tôi cay đắng tự hỏi: 'Mình đã bỏ ra từng ấy tiền du học ở nước ngoài, để rồi bắt đầu như thế này sao?”.
5 năm làm việc cật lực, lương của tôi vẫn lẹt đẹt ở mức 15 triệu đồng một tháng, thua xa đứa bạn ở quê đi xuất khẩu lao động.
Bỏ tiền tỷ du học nước ngoài nhưng về nước tìm việc lương chỉ 13 triệu, có phải một khoản đầu tư thất bại?
Tôi bảo chồng giữ lại nhiều nhiều chút mà chi tiêu cho bản thân thì anh bảo "anh làm ra ít nên không tiêu gì hết".
Đôi khi nhìn bạn bè đổi đời nhanh chóng nhờ buôn đất, tôi cũng không khỏi dao động, chẳng biết mình còn kiên trì bám nghề được bao lâu nữa?