Thay vì dồn hết tài sản cho các con, tôi sẽ giữ lại phần lớn để lo cho bản thân, thuê người chăm sóc, thậm chí vào viện dưỡng lão.
Nhiều người nói: 'Sao một trong hai vợ chồng không giảm bớt công việc để có nhiều thời gian tự tay chăm sóc bố?', nhưng làm vậy đâu có dễ.
Kể cả một người em được nhận làm con nuôi cũng có phần trong đó, trong khi tôi là người chịu toàn bộ trách nhiệm phụng dưỡng cha mẹ già.
Tôi thà làm việc và dùng tiền kiếm được để thuê người chăm sóc mẹ trong lúc mình đi làm.
Ai đang lớn lên với suy nghĩ sẽ có tài sản thừa kế từ bố mẹ?
'Một người con ổn định tài chính và giữ được cuộc sống cân bằng sẽ chăm sóc cha mẹ tốt hơn một người đã kiệt quệ về mọi mặt'.
Cho con lớn mượn hai căn nhà, đất đai để làm ăn, còn con nhỏ vay tiền mặt lãi suất 3%, mỗi tháng bạn tôi có 100 triệu dưỡng già.
'Mẹ già nằm một chỗ 10 năm, nếu tôi chỉ ở nhà chăm mẹ thì đến cái thân còn không lo được'.
Nếu cần nhà để ở, tôi sẵn sàng bán lại cho con căn nhà đang cho thuê với mức giá thấp hơn thị trường, chứ không có chuyện cho không.
Họ hàng khuyên giữ căn nhà cha mẹ để lại, nhưng nghĩ đến việc phải xin ý kiến anh em, các cháu để làm sổ đỏ, tôi lại chùn bước.
'Con nghỉ học lo cho các em học hành, có công ăn việc làm, sau này nhà cửa, đất đai của bố mẹ cũng để lại cho con cả'.
'Ba mẹ tôi dồn hết sự quan tâm, yêu thương, lẫn tiền bạc cho gia đình chị gái tôi vì tin rằng họ sẽ được trông cậy khi về già'.
Tôi sẵn sàng dùng toàn bộ tài sản thừa kế, trích thêm một phần thu nhập của mình, để bố mẹ an dưỡng tuổi già trong viện dưỡng lão.
Tự lập được một thời gian, có trong tay 200 triệu, nhưng tôi dành 100 triệu báo hiếu cha mẹ, phần còn lại chia đều cho 10 anh chị em.
Không chuẩn bị tài chính cho tuổi già, đến khi không còn khả năng lao động, hơn 10 năm nay mẹ chồng tôi phụ thuộc hoàn toàn vào con cái.
Từ bỏ công việc ổn định, thu nhập tốt, con nhỏ cũng giao lại cho chồng, tôi dành toàn bộ thời gian để chăm bố gần một năm cuối đời.
Tôi còn công việc, con cái, cơm áo gạo tiền và vô số trách nhiệm khác, nên do dự mỗi lần nghĩ đến chuyện đón bố mẹ về sống cùng.
Vừa chăm mẹ già, vừa nuôi ba đứa con đang tuổi ăn tuổi lớn khiến tôi bận rộn hơn rất nhiều, nhưng chưa bao giờ cảm thấy phiền.
Tôi không có ý định gồng gánh con mãi, cũng không muốn đặt kỳ vọng rằng sau này con phải quay lại gánh vác cha mẹ.
Ở quê tôi, con cái không làm giỗ cha mẹ đều bị khi dễ, trong khi họ đâu hưởng được mấy món ngon, vật lạ đó.