Mẹ nuôi Mỹ thay đổi cuộc đời cô gái Việt không tay
Mỹ32 năm trước, khi Susan Buchholz ra sân bay đón đứa con nuôi từ Việt Nam sang, nhân viên trao cho bà một em bé, một bình sữa và dặn đứa bé cần được đi khám ngay.
Đứa trẻ được nhận nuôi có tên khai sinh là Nguyễn Lệ Anh, 7 tháng tuổi, sinh ra đã không có tay, đang bị nhiễm trùng tai rất nặng và viêm xoang. Bà Susan đặt cho cô bé tên tiếng Anh là Anna.
"Anna đến với tôi như một sự sắp đặt của số phận", bà Susan, 74 tuổi, một nhà vật lý trị liệu nghỉ hưu ở bang Washington kể. Từ nhỏ, bà bị cuốn hút bởi cuốn The Family Nobody Wanted, kể về một gia đình nhận nuôi nhiều đứa trẻ bị bỏ lại trong hệ thống bảo trợ. Khi trưởng thành, bà chọn trở thành nhà vật lý trị liệu, sống độc thân và nhận nuôi 5 đứa trẻ có khiếm khuyết.
Một ngày đầu năm 1994, gia đình bà được tặng cuốn sổ giới thiệu những đứa trẻ trên khắp thế giới đang chờ được nhận nuôi. Susan đưa cho các con nuôi và bảo mỗi người kẹp giấy vào trang của em bé mình yêu thích. "Em nào có nhiều kẹp giấy nhất sẽ được nhận nuôi", bà nói.
Susan gọi cho cơ quan nhận con nuôi để hỏi về cậu bé được chọn nhiều nhất thì được thông báo em đã có gia đình khác. Khi biết bà là nhà vật lý trị liệu, nhân viên hỏi: "Có một bé gái ở Việt Nam, sinh ra không có tay. Bà có quan tâm không?".
"Đương nhiên là có", Susan trả lời.
Anna chủ động và tự tin với cuộc sống, dù không có đôi tay. Ảnh nhân vật cung cấp
Đứa trẻ khi đó mới 7 tháng tuổi, đang được nuôi dưỡng tại Trung tâm trẻ mồ côi và suy dinh dưỡng Từ Liêm, Hà Nội.
Để hoàn tất thủ tục nhận nuôi Lệ Anh, bà mất 5 tháng hoàn thiện thủ tục với khoảng 80 loại giấy tờ. "Tôi vô cùng hạnh phúc vì cuối cùng cũng được ôm con bé trong vòng tay sau quãng thời gian dài chờ đợi", bà kể.
Ngay ngày đầu đặt chân đến Mỹ, Susan đưa con đến bác sĩ nhi khoa. Anna lúc đó đang có nhiều bệnh nhưng hầu như không quấy khóc. Đứa trẻ chỉ lặng lẽ quan sát mọi thứ và nhìn anh chị quây quần bên mình.
Với một đứa trẻ không có tay, Susan biết con sẽ gặp nhiều khó khăn trong tương lai nên bà chú trọng dạy con tính tự lập. Mỗi khi Anna nhờ giúp mặc áo khoác hay mang ba lô ra xe, bà đều từ chối và nói: "Con có thể tự làm được" hay "Con hãy thử tự làm trước đi".
"Từ những việc nhỏ nhất tôi phải tự tìm cách xoay xở", Anna nhớ lại. Nhờ vậy, cô sớm học cách sử dụng đôi chân để làm mọi việc.
Susan cũng đưa con đến gặp chuyên gia hoạt động trị liệu để rèn luyện những kỹ năng khó mà Anna không thể tự học. Ngày nhỏ, Anna từng khó chịu với mẹ vì nghĩ bà quá nghiêm khắc. Nhưng trưởng thành, cô hiểu đó chính là cách mẹ chuẩn bị cho mình khả năng sống độc lập.
Đến nay, trước mỗi lần ra ngoài, Anna đều chủ động tính trước những trở ngại có thể gặp. Từ việc chọn loại túi phù hợp, sắp xếp thẻ tín dụng ở vị trí dễ lấy đến xác định trước những tòa nhà khó tiếp cận. Mọi kinh nghiệm đều được cô tích lũy qua quá trình tự thích nghi.
Sinh hoạt đời thường của Anna bằng chân. Video: AnnaByTheFoot
Tuy nhiên, sự tự lập không giúp Anna tránh được mặc cảm.
Khi Anna lên 8 tuổi, trong một lần tham gia trại hè, cô mặc áo dài tay để che khuyết tật. Khi bạn hỏi có phải bị gãy tay không, cô gật đầu. Suốt kỳ trại, Anna để người khác giúp mọi việc, không dám dùng chân. "Tôi luôn ước mình là một người khác", cô kể.
Nhìn con vật lộn với mặc cảm, Susan tìm nhiều cách giúp Anna kết nối với cộng đồng nhưng đều không hiệu quả, cho đến khi biết đến Mạng lưới Quốc tế dành cho Người cụt chi (ICAN). Tại đây, Anna gặp những người cố vấn có hoàn cảnh giống mình. "Đó thực sự là bước ngoặt cuộc đời tôi", cô nói.
Người cố vấn của Anna cũng không có tay nhưng vẫn tự lái xe, xây dựng sự nghiệp, kết hôn và có cuộc sống hạnh phúc. Khi chứng kiến chị bước vào lễ đường với nụ cười rạng rỡ, Anna lần đầu tin mình cũng có thể có một tương lai như thế.
Năm 16 tuổi, cô khiến mẹ bất ngờ khi thông báo muốn tham gia cuộc thi Hoa hậu quận Clark (Miss Clark County Washington), thuộc hệ thống Hoa hậu Mỹ. "Khoảnh khắc ấy cho tôi thấy con đã thực sự làm chủ cuộc đời mình và chấp nhận bản thân từ sâu bên trong", Susan nói.
Mẹ nuôi và Anna khi cô khoảng 4 tuổi, năm 1998. Ảnh nhân vật cung cấp
Người mẹ Mỹ cũng luôn giúp con ý thức về nguồn cội. Bà mua áo dài cho Anna mặc, tặng cô sách về Việt Nam và đưa con đến nhà thờ Công giáo của cộng đồng người Việt.
Năm Anna 7 tuổi, Susan đưa con trở lại Việt Nam để nhận nuôi thêm một bé gái. Lần đó Anna được quay về thăm trại trẻ mồ côi nơi mình từng sống.
Là một phụ nữ đơn thân nuôi 6 đứa trẻ khuyết tật, Susan thừa nhận có những khoảnh khắc kiệt sức. Dù có khoản trợ cấp nuôi con, thu nhập của một nhà vật lý trị liệu vẫn không đủ trang trải chi phí chăm sóc những đứa trẻ đều có vấn đề về sức khỏe. Nhiều thứ các con mong muốn, bà không đủ khả năng đáp ứng.
"Tôi luôn nói với các con là chúng ta có cái ăn, có nhà để ở và có quần áo để mặc là đã rất hạnh phúc. Thế giới vẫn còn rất nhiều người không có được một trong ba điều đó", bà kể.
Susan biết các con không thích nghe câu nói lặp lại ấy, nhưng bà tin nó sẽ giúp chúng biết trân trọng những gì đang có. Người mẹ đơn thân cũng cho rằng chính sự hỗ trợ của người thân, bạn bè và niềm tin vào những giá trị mình lựa chọn đã giúp bà đi qua những khó khăn.
Nỗi đau lớn nhất của bà là ba người con nuôi đã lần lượt qua đời vì biến chứng sức khỏe. Điều an ủi là những người con còn lại, trong đó có Anna, đều trưởng thành. Cô đã tốt nghiệp ngành Tâm lý tại Đại học Washington ở Seattle, yêu bản thân, sống tự lập và muốn truyền cảm hứng sống tích cực cho người xung quanh. "Con bé giờ đã là một người trưởng thành toàn diện. Tôi rất tự hào về con", bà Sue, 74 tuổi
Anna có thể sống xa nhà để học đại học, sau đó tiếp tục hoàn thành một phần chương trình thạc sĩ ở nước ngoài. Hiện, cô làm việc tại bộ phận kế toán của một công ty công nghệ ở Mỹ.
Ngoài công việc, Anna làm tình nguyện viên cho các trại hè dành cho trẻ em khuyết tật chi. Gần đây, cô xây dựng kênh Annabythefoot, ghi lại cuộc sống thường ngày của một người làm mọi việc bằng chân, truyền cảm hứng cho những người cùng hoàn cảnh.
Nếu có cơ hội gặp lại người sinh ra mình, Anna chỉ muốn biết vì sao bị bỏ lại và nói lời cảm ơn đấng sinh thành. "Nhờ quyết định ấy, tôi mới gặp được mẹ Susan và có cuộc sống như ngày hôm nay", cô nói.
Anna chia sẻ kỷ niệm về mẹ nuôi và lòng biết ơn với mẹ nuôi. Video: Annabythefoot
Phạm Nga