Tôi 26 tuổi, làm nhân viên văn phòng ở nước ngoài. Cũng như bao người, tôi ra trường, cố gắng kiếm được công việc ở một doanh nghiệp quy mô lớn. Công việc không có nhiều biến động nhưng càng ngày tôi càng stress và luôn mất ngủ, bất an và luôn ở tâm thế mệt mỏi. Công ty và khách hàng của tôi là 95% người Nhật. Trong môi trường này, tôi cảm thấy mình thật lạc quẻ, khác biệt và không giống ai. Lâu lâu lại bị sếp và đồng nghiệp nhắc nhở những chuyện rất nhỏ nhặt.
Dù ở đây 9 năm, tôi không gặp vấn đề về giao tiếp nhưng để hiểu văn hóa "nhìn mặt sếp làm việc", "nhậu tới sáng" hay "ngoại tình là bình thường", tôi luôn gặp trở ngại và cảm thấy chúng đi ngược với phương châm và giá trị sống của mình. Thật buồn cười khi đây là công ty mà tôi tưởng sẽ là nền tảng cho sự phát triển sự nghiệp của bản thân, giờ đây tôi không thấy giá trị của mình. Nghĩ đến chuyển việc tôi lại sợ vì mức lương hiện tại khá tốt, lại còn được cấp nhà ở, đồng nghiệp cũng thân thiện. Nhưng cứ mỗi lần đi làm rồi lại về nhà, có những ngày rảnh không có gì làm vẫn phải lên văn phòng để thể hiện sự chăm chỉ, tôi cảm thấy thật lãng phí tuổi thanh xuân.
Năm 2025 là một năm rất khó khăn khi bà tôi và chú chó của tôi mất vì bệnh. Tôi rất đau khổ, nghĩ rằng hay lại về Việt Nam làm việc? Nhưng sống ở Nhật khá lâu, tôi tự hỏi mình có thích nghi với môi trường ở Việt Nam được không? Giờ người tôi yêu thương nhất đã ra đi, tôi tự hỏi về Việt Nam để làm gì nữa? Tôi luôn cảm thấy cô đơn, khó kết nối với người khác dù bản thân rất tích cực tham gia các hoạt động ngoại khóa. Rồi lại đi so sánh với người khác cùng lứa tuổi, có gia đình, chồng con, nhà xe. Mình vẫn đi làm công ăn lương, đi làm rồi về nhà. Tôi có thử lên app hẹn hò nhưng toàn là tra nam, không kết nối với ai lâu dài được.
Hiện tại tôi trong quá trình xin việc mới, mong ở môi trường quốc tế hơn sẽ có thêm bạn bè, anh chị đồng nghiệp cùng tư duy và định hướng. Nhưng trong tình trạng ngày nào cũng như ngày nào, không cảm thấy giá trị của bản thân, không tìm được niềm vui trong cuộc sống, tôi cảm thấy rất tệ và mệt mỏi. Tôi biết mình ít ra may mắn không thất nghiệp và có chiếc giường để ngủ mỗi tối nhưng ở độ tuổi không quá trẻ, cũng không đủ kinh nghiệp và chín muồi như tuổi 30, tôi không biết tương lai mình về sau sẽ thế nào? Lỡ như tôi thành bà cô 35 tuổi và vẫn chưa tìm được người ưng ý? Vẫn ở trong môi trường khác bào mòn ước mơ, động lực? Từ ngày bà và chó mất, tôi thật sự mất đi động lực sống. Có ai từng trải qua cảm giác này có thể cho tôi lời khuyên được không?
Ngọc Thảo