Vợ chồng tôi kết hôn được hơn bảy năm, có một con trai. Trước đây khi còn yêu, anh không phải người quá lãng mạn nhưng cũng biết quan tâm, hỏi han. Sau khi cưới, nhất là một hai năm gần đây, tôi cảm thấy khoảng cách giữa hai vợ chồng ngày càng rõ. Một ngày của chúng tôi gần như không có nhiều tương tác, có ngày chẳng nói được mấy câu. Anh đi làm, về nhà ăn cơm rồi cầm điện thoại. Tôi hỏi gì, anh trả lời qua loa, nhiều lúc không trả lời. Nhưng với bạn bè thì khác, anh có thể nói chuyện trong nhóm bạn từ sáng đến khuya, rất nhiệt tình.
Bữa cơm gia đình thường diễn ra rất nhanh, anh ăn xong là đứng dậy, để lại tôi và con ngồi đó. Nhưng nếu đi với bạn, anh có thể ngồi hàng tiếng đồng hồ cũng không thấy vội. Tôi nhiều lần rủ anh đưa vợ con đi chơi, câu trả lời thường là "để hôm khác" hoặc "bận" nhưng bạn bè gọi là anh đi ngay. Một tuần anh ngồi với bạn (tụ tập ăn uống hoặc cà phê, câu cá...) ít nhất một lần, còn nhiều thì tùy. Anh đi đâu lạ lạ hay gặp chuyện gì thú vị cũng đều check-in hoặc chụp lại rồi gửi vào nhóm bạn thân của anh. Còn tôi không hề biết anh đang ở đâu, làm gì. Cảm giác đó rất khó tả, như thể mình không còn nằm trong cuộc sống của chồng nữa vậy.
Tôi không yêu cầu gì lớn. Chỉ mong anh dành thời gian nói chuyện với vợ con nhiều hơn, quan tâm một chút đến gia đình nhưng điều đó dường như ngày càng xa vời. Anh vẫn sống đúng vai trò một người chồng trên danh nghĩa, nhưng trong đời sống hàng ngày, tôi không cảm nhận được sự gắn kết. Tôi đã nhiều lần nói thẳng nhưng chỉ được vài bữa rồi đâu lại vào đó. Thậm chí có lần anh còn bảo anh chăm chỉ kiếm tiền nuôi con, không cờ bạc, không gái gú, chơi với bạn bè lành mạnh, tôi còn đòi hỏi gì nữa. Từ đó tôi cũng không nói gì nữa.
Nhiều lúc tôi nghĩ vợ giờ chỉ còn là cái tên đứng cùng trong đăng ký kết hôn, còn bạn bè mới là cuộc sống chính của anh. Tôi thấy tủi thân và mệt mỏi quá, mong mọi người cho tôi xin lời khuyên.
Thanh Mai