ĐẾM NGƯỢC TỚI GIẢI ĐẤU
  • 00 Ngày
  • 00 Giờ
  • 00 Phút

Yamal: 'Tôi thấy mình giỏi hơn nhiều so với những gì người ta nghĩ'

MỹTrả lời phỏng vấn báo Tây Ban Nha El Pais, Lamine Yamal cho biết anh tôn thờ thứ bóng đá đường phố, không ngại bộc lộ tính cách bản thân, tin rằng nhiều cầu thủ trẻ ngày nay quá rập khuôn và tương lai sẽ đá ở trung lộ như Lionel Messi.

"Lôi cuốn và đầy tự tin", là những gì báo El Pais miêu tả ở cuộc trò chuyện được đăng tải ngày 21/6 với tài năng 18 tuổi tại đại bản doanh của đội tuyển Tây Ban Nha tại World Cup 2026. "Cậu ấy làm chủ hoàn toàn sân khấu, không khác gì trên sân. Yamal tinh quái, thích thách thức nhưng cũng đầy thông minh và quyết đoán. Cậu chẳng mấy bận tâm nếu bị gán mác ngạo mạn, thậm chí có phần thích thú với điều đó. Cậu dành vài giây suy nghĩ trước mỗi câu trả lời, lúc thì trầm ngâm sâu sắc, lúc lại bộc phát đầy bản năng, nhưng luôn giữ được sự tự nhiên và gần gũi. Cậu không trốn tránh quá khứ, cũng chẳng giấu giếm tương lai, ít nhất là theo cách cậu tự hình dung về nó".

Lamine Yamal chụp ảnh trong cuộc phỏng vấn với báo Tây Ban Nha El Pais ở đại bản doanh ĐTQG tại Trường Baylor, Chattanooga, Tennessee, Mỹ ngày 21/6/2026. Ảnh: El Pais

- Ký ức đầu tiên của cậu về World Cup là gì?

- Đó là năm 2014. Khi ấy mẹ tôi đang đi làm và kịp chạy về nhà ngay hiệp hai trận Colombia gặp Uruguay, trận đấu mà James Rodriguez lập siêu phẩm. Mẹ vừa về là hai mẹ con cùng ngồi xem hết trận. Giờ, bà đang ở đây cùng tôi. Mẹ đã khóc khi tôi có trận ra mắt. Tôi bảo mẹ: "Cuộc đời thay đổi nhanh thật, mẹ nhỉ...". Ký ức World Cup đầu tiên của tôi là ở bên mẹ, và giờ hai mẹ con lại được trải nghiệm giải đấu theo cách không thể tin nổi. Tôi từng mơ về điều này, nhưng chưa bao giờ nghĩ nó lại đến sớm như vậy.

- Nhìn lại quá khứ, cậu thấy sự hy sinh của cha mẹ có ảnh hưởng thế nào trên con đường dẫn đến thành công hôm nay?

- Những gì cha mẹ đã làm cho tôi, tôi nghĩ mình không thể làm nổi cho bất kỳ ai khác, trừ khi đó là con cái của mình. Tôi nhận ra rằng sự hy sinh lớn lao ấy chỉ có ở những bậc làm cha làm mẹ. Thử nghĩ mà xem, nếu gia đình không có điều kiện, việc cho con đi đá bóng là cả một vấn đề. Nếu không có tiền, thật khó để tặng quà cho con vào ngày Lễ Ba Vua (ngày lễ tặng quà trẻ em tại Tây Ban Nha). Lúc nghèo khó, cuộc sống trở nên chật vật. Nhưng cha mẹ tôi đã xoay xở để lo cho tôi tất cả. Tôi được đá bóng, được nhận quà vào ngày lễ. Tôi biết mình sẽ không bao giờ đền đáp hết ơn dưỡng dục của cha mẹ.

- Cậu thích nghi thế nào trước sự thay đổi quá chóng vánh đó, từ một cuộc sống nghèo khó, thiếu thốn bước sang một thế giới xa hoa?

- Tôi nghĩ có hai cách nhìn nhận cuộc sống. Có những người sống một cuộc đời bình thường rồi giàu lên, họ sẽ tận hưởng một cách từ tốn. Còn tôi lại thuộc kiểu người nghĩ rằng cuộc đời là để tận hưởng ngay. Tôi thấy mọi người hay suy nghĩ quá nhiều, rằng chuyện gì sẽ đến nếu mình làm thế này, nếu mình gặp người kia, nếu mối quan hệ này đổ vỡ, hay nếu mình mua món đồ này rồi sau lại chán? Riêng tôi nghĩ, sau này khi già đi, tôi cũng chẳng thể tiêu hết số tiền mình kiếm được. Tôi rồi sẽ để lại tài sản cho con cái và đồng thời vẫn tận hưởng cuộc sống của chính mình. Vì cuộc đời là để sống mà.

- Định nghĩa "tận hưởng cuộc sống" của cậu là gì?

- Tất cả những gì tôi muốn làm mà lúc nhỏ không có điều kiện, giờ tôi sẽ làm hết, và chẳng sợ bị người ta nói là quá trớn. Bởi đó là những thứ tự tay tôi lao động và kiếm được. Tôi từng không có gì cả, và mọi thứ tôi có hôm nay đều đổi bằng mồ hôi trên sân. Chẳng ai cho không tôi cái gì, tôi cũng không thừa kế từ ai. Vì vậy, tôi có quyền định đoạt cuộc sống của mình. Với tôi, đó là quy luật cuộc đời, rằng bạn tự tay giành lấy thứ gì, bạn có quyền làm bất kỳ điều gì bạn muốn với nó. Đúng là bạn vẫn cần những lời khuyên từ người khác, như: "Là anh thì anh sẽ không làm thế ở đây", và thật sự thì tôi luôn tôn trọng góp ý đó.

- Cậu từng nói mình đã phải trưởng thành từ rất sớm?

- Ai cũng có vấn đề của riêng mình. Ai cũng vậy: anh, tôi, hay bất kỳ ai đang đọc bài phỏng vấn này. Nhưng có những thứ là bình thường với một đứa trẻ, và có những thứ thì không. Tôi đã phải sống tự lập từ sớm, phải xa cha mẹ. Khi còn nhỏ, có những lúc bạn khao khát thứ gì đó nhưng không thể có được. Thế là bạn học cách chấp nhận thực tế và trân trọng mọi nỗ lực từ cha mẹ. Chứng kiến mẹ phải vất vả, tìm mọi cách để làm tôi vui... tất cả những điều đó đã ép tôi phải lớn trước tuổi. Nhờ vậy mà ở tuổi 18, tôi có thể bước vào một phòng thay đồ toàn các đàn anh gạo cội mà không hề bị trông như một đứa trẻ.

Yamal và mẹ Sheila dự lễ trao giải Quả Bóng Vàng 2025.

- Phải chăng cái giá phải trả cho sự nổi tiếng là việc mất đi một cuộc sống bình thường?

- Rất nhiều lần tôi đang đi ăn cùng bạn gái hoặc mẹ, mọi người lại lao đến bảo: "Cho xin kiểu ảnh được không?". Lúc đó tôi đang ngồi thư thả ở một quán cà phê vỉa hè và chỉ nghĩ: "Có lẽ đây không phải lúc thích hợp". Người ta không hiểu được giá trị của việc có thể thoải mái ra đường đi uống nước hay đi xem phim một cách bình yên. Chúng tôi không có được điều đó. Đôi khi tôi sẵn sàng đánh đổi rất nhiều thứ mình đang có để đổi lấy sự tự do của một người bình thường. Bất kỳ ai cũng có thể lên trung tâm Barcelona mua quần áo, uống chút gì đó rồi bắt xe về nhà. Tôi thì không. Vì vậy, những lúc có cơ hội, như bây giờ ở Mỹ chẳng hạn – nơi mà chẳng mấy ai nhận ra tôi – tôi cố tận hưởng nó triệt để.

- Cậu có nhớ thời khắc bản thân nhận ra mình đã là người nổi tiếng, rằng mọi thứ đã hoàn toàn thay đổi không?

- Có chứ. Năm đó tôi 13 tuổi, cũng như bao đứa trẻ khác, tôi muốn ra ngoài đi dạo. Tôi ra công viên với bạn bè và có một cậu nhóc đã nhận ra tôi. Mọi chuyện bắt đầu từ đó: "Kìa, thằng nhóc của lò Barca đấy, người ta bảo nó đá hay lắm".

- Hãy nói một chút về "cái tôi" của cậu đi!

- Tôi nghĩ có hai khái niệm, là cái tôi và sự tự tin. Cả hai đều quan trọng. Ở một góc độ nào đó, việc có một chút vị kỷ là cần thiết, tôi không nghĩ đó là điều xấu. Nhưng quan trọng nhất vẫn là phải có niềm tin tuyệt đối vào bản thân. Mọi người thường đánh đồng sự tự tin với tính tự cao tự đại. Trong môi trường bóng đá này, nếu không tự tin, bạn sẽ bị vùi dập ngay. Mà thực ra, có một chút cái tôi cũng vui mà. Đi họp báo rồi đối đáp, trêu đùa một chút cũng thú vị.

- Cậu có chuẩn bị trước câu phát ngôn nổi tiếng "Chừng nào tôi còn thắng thì chẳng ai có tư cách nói gì tôi" không?

- Không, lúc đó tự dưng nó bật ra thôi. Tôi biết khi mình nói ra một câu như vậy, lúc về nhà nằm bò ra giường xem mọi người bàn tán xôn xao, tôi thấy buồn cười lắm. Tôi thích cảm giác đó, tôi chẳng bận tâm đâu. Tôi nghĩ đó mới là bóng đá. Tôi thích thứ bóng đá thuở trước, tầm năm 2010, cái thời của những trận El Clasico nảy lửa giữa Barca và Real Madrid ấy. Quan trọng là phải tin vào chính mình, nếu không bạn sẽ bị nhấn chìm.

- Vậy đâu là ranh giới để không biến sự tự tin thành ảo tưởng?

- Rõ ràng nếu tôi tuyên bố Chủ nhật này mình sẽ ghi 6 bàn, mà tôi biết thừa mình không làm nổi, thì đó mới là vấn đề. Nhưng nếu tôi bảo Chủ nhật này tôi sẽ chơi tốt, tôi biết mình có năng lực để làm được chuyện đó. Đơn giản là hiểu rõ giới hạn của bản thân, vậy thôi.

- Có bao giờ cậu do dự, hoài nghi chính mình chưa?

- Chưa bao giờ! Tôi thấy bản thân giỏi hơn nhiều so với những gì người ta nhìn nhận. Tôi biết chặng đường phía trước còn rất dài và mình còn nhiều điều phải cải thiện. Tôi biết mọi người sẽ nghĩ: "À, trình độ của thằng này chỉ đến thế thôi". Nhưng tôi có thể tận dụng sự tự tin của mình để làm nên nhiều chuyện. Tôi xin khẳng định lại, rằng tôi còn cả một chặng đường dài phía trước, còn rất nhiều thứ phải nâng cấp. Và còn rất, rất, rất nhiều chân trời bóng đá ở phía trước. Tôi mới 18 tuổi thôi mà.

Lamine Yamal trong trận Tây Ban Nha hòa Cape Verde ở vòng bảng World Cup 2026 trên sân Mercedes-Benz, Atlanta, Mỹ ngày 15/6/2026. Ảnh: El Pais

- Lối chơi của cậu là sự giao thoa giữa bóng đá đường phố và học viện bài bản. Đó có phải là công thức hoàn hảo?

- Tôi cũng nghĩ vậy. Vấn đề tôi thấy ở các cầu thủ trẻ bây giờ là mới 4 tuổi đã được đăng ký vào các học viện bài bản. Ở đó, người ta dạy họ theo khuôn mẫu: "Nào, hậu vệ biên phải kiểm soát bóng rồi chuyền cho tiền đạo cánh, hoặc tiền đạo cánh phải nhận bóng rồi tỉa cho tiền vệ trụ. Tất cả phải cùng phòng ngự, tất cả phải cùng tấn công, ai cũng phải chạm bóng".

Còn khi tôi đá bóng đường phố ngày xưa, đội nào ghi trước hai bàn là thắng, đội kia cút ra ngoài. Thế nên nó mới rèn cho mình sự tinh quái, và cả cảm giác sướng ngất ngây. Tôi thấy thèm cái cảm giác khán giả thực sự được "phê" khi xem bóng đá. Ngày trước tôi xem bóng đá rất nhiều, còn bây giờ thì hiếm khi, vì để xem một trận đấu, tôi cần những cầu thủ như Neymar, Isco, Benzema, Vinicius, hay Cherki... những cầu thủ khiến bạn phải sướng mắt khi nhìn họ chơi bóng. Không nhất thiết phải là một vũ công Samba kiểu Ronaldinho. Tôi chưa từng được xem Henry đá trực tiếp, nhưng xem qua video thôi đã mê mẩn rồi.

- Trên sân, cậu có hình dung trước một pha bóng, một nhịp lừa bóng hay một hành động nào đó không, hay chỉ đơn giản là nương theo cảm hứng nhất thời?

- Hồi trước thì tôi chẳng nghĩ ngợi gì đâu. Nhưng bây giờ đúng là tôi đã biết trước đối thủ sẽ bài binh bố trận thế nào để đối phó với mình rồi. Ý tôi là, tôi biết mình sẽ phải đối mặt với ba hậu vệ phía trước.

- Ba người cơ à?

- Tối thiểu là ba, lúc nào cũng vậy. May mắn lắm thì là hai. Chứ còn một-đấu-một thì không bao giờ, không bao giờ có chuyện đó đâu. Vì thế tôi bắt đầu phải tính toán, tôi sẽ nói với hậu vệ biên đồng đội là: "Nếu tôi chuyền bóng, anh hãy chạy chỗ thế này nhé". HLV cũng bảo tôi: "Nếu họ vây ba người quanh em, nghĩa là đang có ba đồng đội của em đang trống trải". Lúc đó giải pháp rõ ràng là chuyền về tuyến hai, nhưng riêng chuyện lừa bóng qua người thì hoàn toàn là ứng biến. Cái đó không thể tính trước được. Bất khả thi!

- Cậu không tập dượt trước một vài kỹ thuật biểu diễn hay một chiêu thức ngẫu hứng nào sao?

- Đó chính là căn bệnh của các cầu thủ thời nay, họ cứ cố tập đi tập lại động tác đảo chân với bóng. Nhưng những thứ đó phải tự nó bộc phát ra khi tình huống đến. Đến nhịp là nó tự ra thôi. Đã là bài tập rập khuôn thì không bao giờ mang lại cảm giác tự nhiên cả. Có những thứ trong bóng đá không thể học thuộc lòng.

- Cậu đánh giá thế nào về cục diện World Cup hiện tại?

- Tất nhiên là tôi có theo dõi. Và tôi rút ra được một kết luận.

- Kết luận gì vậy?

- Đó là giới truyền thông luôn quá vội vàng trong việc kết luận vấn đề. Tôi còn nhớ sau lượt trận đầu tiên, khi Tây Ban Nha có một điểm, Bồ Đào Nha có một điểm, Argentina thắng 3-0, Pháp thắng 3-1. Thế là mọi người đã vội nghĩ trận chung kết sẽ là Pháp đấu Argentina rồi sao? Tôi thật sự không hiểu nổi. Thay vì thưởng thức các trận đấu, mọi người lại cứ muốn đưa ra kết luận thật nhanh. Bấy giờ Tây Ban Nha bị chê là tệ hại. Nhưng những ai am hiểu bóng đá đều biết thừa thực tế không phải vậy.

Lamine Yamal ăn mừng bàn thắng trong trận Tây Ban Nha thắng Arab Saudi ở vòng bảng World Cup 2026 trên sân Mercedes-Benz, Atlanta, Mỹ ngày 21/6/2026. Ảnh: El Pais

- Vậy kết luận của cậu là gì?

- Là phải đợi đến ngày 19/7 thì tất cả mới biết ai vô địch, vậy mà mọi người cứ muốn biết ngay từ hôm nay cơ.

- Cậu có thấy mình sẽ chơi bóng đến năm 40 tuổi giống như Lionel Messi không?

- Không đời nào! Bất khả thi! Bất khả thi! Đá bóng "dưỡng già" thì may ra, chứ duy trì ở đẳng cấp đó thì cực kỳ, cực kỳ khó. Chưa kể bạn còn phải giữ được ngọn lửa khát khao cháy bỏng nữa. Với tôi, Messi là cầu thủ vĩ đại nhất và vẫn đang chứng minh điều đó. Anh ấy ở một đẳng cấp hoàn toàn khác biệt so với phần còn lại, dù đã gần 40.

- Cậu có nghĩ mình sẽ chuyển vào đá ở trung lộ không?

- Tôi nhớ ngày trước Messi cũng toàn bị ba người kèm. Và vị trí duy nhất mà đối thủ không thể cắt cử ba người theo sát bạn chính là ở trung lộ, vì ở đó có rất nhiều người và khoảng trống thay đổi liên tục. Theo thời gian, tôi nghĩ mình sẽ dạt vào trong, bởi vì ở hành lang biên, đối thủ rất dễ bố trí ba người để khóa chặt tôi, nhưng ở trung lộ thì họ không thể làm thế được.

- Như vậy người hâm mộ sẽ không còn được chứng kiến những pha đi bóng vặn sườn dọc biên của cậu nữa sao?

- Tôi vẫn có thể đi bóng đấu một - một ở trung lộ mà. Tôi sẽ là một cầu thủ nguy hiểm và mang tính sát thương cao hơn nhiều nếu xoay compa ở trung lộ thay vì ở biên. Rõ ràng lúc này, việc tôi đá cánh sẽ tốt hơn cho hệ thống chiến thuật của đội bóng. Nhưng sẽ đến lúc, tôi trở nên bùng nổ hơn khi chơi ở trung tâm. Và tôi sẽ kết thúc sự nghiệp ở vị trí đó.

Hoàng Thông (theo El Pais)

Chọn VnExpress làm nguồn ưu tiên trên Google Search

  • Bước 1: Bấm vào nút ‘Thêm VnExpress trên Google’, hoặc truy cập đường dẫn https://www.google.com/preferences/source? q=vnexpress.net.
  • Bước 2: Tại trang web vừa mở, bấm vào ô vuông nằm bên phải VnExpress để chọn làm nguồn tìm kiếm ưu tiên.

Khi ô vuông chuyển thành dấu tích xanh là hoàn thành, bạn đọc có thể đóng trang web trên.

Các nguồn được ưu tiên

Khi nhìn thấy dấu tích xanh bên cạnh VnExpress là đã hoàn thành.